|
|
Hà Tây nằm
ở phía Đông Nam và là cửa ngõ để
đi vào thủ đô Hà Nội. Hà Tây cách
trung tâm Hà Nội 50Km và có nhiều điểm
du lịch hấp dẫn du khách như: chùa Hương,
chùa Thày, chùa Tây Phương...
Chùa
Hương
Cảnh đẹp Chùa Hương là cả
một khu vực rộng lớn có đủ
sông suối, núi rừng, hang động,
nằm trên địa phận xã Hương
Sơn, huyện Mỹ Đức, tỉnh Hà
Sơn Bình, cách Hà Nội khoảng 60km,
muốn đi thăm cho hết phải
mất khoảng vài ba ngày.
Đường
vào chùa Hương không thể nói là dễ
đi, nào ngồi đò, nào lội suối,
nào leo núi, nhưng mùa xuân trẩy hội chùa
Hương vẫn là cái thú tao nhã đầy
hấp dẫn. Hội chùa mở vào ngày Rằm
tháng Hai, nhưng thực tế thì cảnh chùa
luôn luôn đông vui tấp nập suốt
từ tháng Giêng cho tới cuối tháng hai âm
lịch. Bến Đục - cửa ngõ
của khu danh thắng vào mùa hội chùa chen
chúc thuyền đò, người đông như
họp chợ. Khách trảy hội từ
bốn phương kéo tới, tuy không quen
biết nhưng gặp nhau thường
vẫn nhanh nhẩu niệm cầu "A Di
Đà Phật! với ý nghĩa cầu
Phật phù hộ cho chân cứng, đá
mềm" thay lời chào hỏi. Đò
Suối đưa du khách lướt qua bên
kia núi Voi, núi Rồng... rồi đến
đền Trình thờ một bộ tướng
của Hùng Vương, xưa kia vốn
rất lớn, trước cửa đền
có đôi voi phủ phục và nguyên toà đại
bái đã rộng tới 10 gian. Lên đền
"trình diện" rồi, du khách lại
xuống đò, tiếp tục công hành trình
đường thuỷ, ngắm núi Mâm Xôi,
Con Gà... Đò dừng ở Bến Trò. Dòng
suối đến đây mở pha đá, trên
có chùa Ngoài (Chùa Thiên Trù). Chùa đã bị
tàn phá trong chiến tranh, mới được
xây dựng lại. Có hai ngọn tháp đáng
chú ý: Thiên tháp và Viên Công Bo Tháp, xây bông
gạch cổ, chạm khắc tinh tế,
được dựng cách đây khoảng
hai trăm năm. Chùa có nhiều bia lớn,
nhiều thơ đề vịnh trên vách
đá. Rời Chùa Ngoài, du khách theo đường
bộ vào chùa Trong. Dọc đường có
thể rẽ vào thăm chùa Tiên, liền
kề vách núi, có thạch nhũ buông rủ
kêu như tiếng chuông khánh, có năm pho tượng
bằng đá quým trắng trong, soi lửa phía
sau nhìn phía trước thấy sáng. Quay ra
tuyến đường chính, đi tiếp
đến chùa Giải Oan, nơi có giếng
nước trong vắt "Thiên nhiên thanh trì"
(ao trong thiên nhiên). Trước chùa có
suối chín nguồn, gọi là suối
Giải Oan. Tương truyền Phật đã
tắm ở đây để gột sạch
bụi trần, với khách hành hương
thì dòng nước mát nơi đây sẽ làm
cho tâm hồn thanh thản, xoá bỏ mọi
"tiền oan nghiệp chướng".
Gần chùa có động Tuyết Quynh, có am
Phật Tích - nơi có tảng đá còn lưu
dấu chân Quan Âm Bồ Tát (thực ra, đây
chỉ là vết lõm giống hình bàn chân in
trên đá. Muốn ghi dấu tích của các
vị cao tăng đạo cao đức
trọng, Phật giáo ấn Độ cũng
thường chỉ tạc vết chân, thay
cho tượng). Cách chùa Giải Oan không bao
xa là chùa Cửa Hương Tích (núi Hương
Sơn), lùi sâu vào phía bên trong và thấp hơn
mặt bằng phía ngoài. Vào Chùa phải qua
một cổng lớn ở phía trên, rồi
theo bậc đá rộng đi xuống động.
Cửa động trông như hàm rồng, phía
trên có năm chữ Hán cực lớn tác vào
đá: "Nam Thiên Đệ Nhất động"
(Động đẹp nhất trời nam), tương
truyền là bút tích của Tĩnh Đô Vương
Trịnh Sâm (1767-17820). Trong động có tượng
Phật Bà quan Âm tạc bằng đá xanh, nhưng
theo tấm bia đặt ở trong động
thì tượng xưa kia vốn bằng đồng,
đúc vào đời Cảnh Hương năm
thứ hai mươi tám (1767), sau khi bị quân
Trinh thu đúc khí giới. Pho tượng
đá xanh tạc vào năm Cạnh Thịnh
thứ nhất (1793). Một chuông lớn cũng
được đúc vào thời gian này, do
Nhật Quang hầu dưới triều Tây Sơn
cung tiến. Trong động có nhiều
thạch nhũ, măng đá, đủ
mọi hình thù kỳ lạ, màu sắc
biến đổi huyền ở trước
ánh sáng: nào là Đụn Gạo, Đụn
Tiền, Cây Vàng, Cây Bạc, Nong Tầm, Né Kén...
Hòn Cô, Hòn Cậu mà những người mê
tín đi cầu con xoa mãi đã nhăn thín.
Trên thạch nhũ liên kết với nhau
tạo thành cả một toà Cửu Long trông
khá sinh động. Tương truyền,
Phật Quan Âm cầm tích trượng sang Phương
Nam để độ chúng sinh đã trụ
trì ở đây. Kinh điển Phật Giáo
còn cho biết, hai chữ Hương Sơn là
tên gọi núi phía Bắc Tuyết Sơn-nơi
Phật Thích Ca đã từng ngồi tu theo phép
khổ hạnh. Theo truyền thuyết và
Ngọc Ph Chùa Hương thì động Hương
Tích (dấu tích Hương Sơn, dấu tích
Phật) đã được biết đến
từ ngàn năm về trước. Đời
Lê Thánh Tông (1460-1497) đã có am thờ
Phật dựng trên mảnh đất sau này
xây dựng Chùa Thiên Trù. Nhà sư tu hàng
ở am này ngày ngày vào động Hương
Tích thắp hương
Ngoài động Hương Tích, du khách còn
có thể đi thăm
Tuyết Sơn, cũng có chùa trong hang, có tượng
Phật Bà; lên thăm chùa Hinh Bồng trên
đỉnh núi cao, từ đó có thể
ngắm nhìn bao quát toàn cảnh Hương Sơn;
sông nước quanh co uốn khúc dưới
chân núi, vách đá trùng điệp nối
tiếp nhau kéo dài như bức tường
thành, những thung mơ hàng vạn gốc mùa
xuân hoa nở trắng cả một vùng.
Rời cảnh đẹp ra về, chăng
mấy ai không mang theo một vài thứ
quả lạ của Chùa Hương:
những chiếc Khách xinh xinh ghi lại hai
chữ Hương Tích, có tua ngũ sắc; vài
mảnh gốc mai già (lão mai), pha nước
uống, vị hơi chất những thơm
mát, mấy mớ rau sắng, nhưng đậm
đà hương vị đặc biệt
của núi rừng Hương Sơn...
Ở nước ta, trong dãy Hồng Lĩnh
99 ngọn (Nghệ Tĩnh) cũng có động
Hương Tích thờ Phật, có đền
chùa dựng từ thời Trần, quy mô to
lớn nhưng đã đổ nát từ
cuối thế kỷ trước, nay chỉ
còn lại một vài di tích không lớn lắm
như am Thành Mẫu, đền Thiên Vương,
Chùa Hương Tích... Hội Chùa Hương
(Nghệ Tĩnh) mở ngày 18 tháng Hai (âm
lịch). Đường vào núi lên chùa khá
xa, khó đi, cheo leo hiểm trở nhưng
cảnh chùa khá đẹp. Trước chùa là
rừng mai thông quanh năm xanh tốt, làm cho
chốn cửa Thiền càng trở nên u
tịnh.
Chùa Thầy
Tên chữ là "Tiên Phúc Tự", tương
truyền được dựng từ
thời Lý, là nơi tu hành của cao tăng
Từ Đạo Hạnh. Cuối thế
kỷ 15, chùa được trùng tu mở
rộng, nhưng vẫn theo kiểu thức cũ,
quang cảnh chùa hiện nay là kết quả
của nhiều đợt tu bổ trong
những cối xanh tốt, có nhiều hang
động, cách Hà Nội khoảng 30 Km.
Chùa Tây Phương
Từ nội thành Hà Nội đi theo
đường 11A tới km 34 rẽ trái theo
đường liên huyện đi 3km nữa
là tới chùa. Chùa chính tên là Sùng Phúc
tự cũng còn có tên là Hoành Sơn
Thiếu Lâm Tự. Trên tấm biển sơn
treo ở giữa cửa chùa thì có đề
bốn chữ: "Tây Phương Cổ
Tự. Đây là địa phận thôn xã
Thạch Xá, huyện Thạch Thất. Chùa
dựng trên một ngọn núi cao chừng
50m, hình cong cong như chiếc lưỡi câu
nên có tên Núi Câu Lâu. Đứng nhìn từ
xa thì ngọn núi này cùng với những
ngọn núi đồi từ vùng Kim Quan kéo
tới trông như một đàn trâu mà núi Câu
Lâu là con đầu đàn đang quay lại
tìm nước uống phía đầm sen.
Từ chân núi leo 293 bậc lát đá ong thì
đến đỉnh núi tức là cũng
vừa đến cổng chùa.
|
|
|
|
Chïa
T©y Ph¬ng
|
|
|
|
Chïa
Tr¨m Gian
|
|
|